50 Viec Can Lam O Tuoi 20 2021 2022 50 Viec Can Lam O Tuoi 20 2021 2022 – 50 việc cần làm ở tuổi 20 – StuDocu

Bởi zhYjASHK3Hd8Yd5wNX4XdNMHKuGwp6219
54 Lượt xem

Mục Lục

50 việc cần làm ở tuổi 20

Akihiro Ankatani

e-bookprc.blogspot
Kho Ebook Prc “Chuẩn” nhất

Mục Lục

Lời nói đầu ĐỜI TÔI Cội nguồn ĐỘNG LỰC SỢ NÓI TIẾNG NƯỚC NGOÀI HAY LÀ SỢ NGƯỜI NƯỚC NGOÀI ĐỪNG QUÊN ƯỚC MƠ CỦA BẠN CÓ CHÍ THÌ NÊN GIẢI PHÓNG TIỀM NĂNG KHÔNG AN PHẬN THỦ THƯỜNG CẢM GIÁC KHẨN TRƯƠNG VÀ MƠ HỒ BIẾT LỄ NGHI SẼ CÓ CƠ MAY CHỚ CÓ THẤT LỄ TIỀN BẠC HAY THÀNH TÂM ? THÀNH TÂM VÀ NGHI LỄ HỌC ĐẾN LÚC ĐẶT NHIỀU CÂU HỎI MỚI TỐT NÓI TO KHÔNG THẸN MƠ ƯỚC CỦA BẠN KHÔNG PHẢI LÀ ĐỂ LỰA CHỌN SỬ DỤNG LỜI LẼ KÍNH TRỌNG. HÀNH SỰ QUYẾT ĐOÁN. CÒN ÍT TUỔI ĐÃ GIÀ NUA NGHE GIỌNG NÓI, NHÌN SẮC MẶT TIÊU CHÍ TRƯỞNG THÀNH BẠN KHÔNG PHẢI LÀ NÔ LỆ CỦA CUỘC SỐNG

Lời nói đầu

Tôi còn nhớ như in, cuốn sách đầu tiên của mình được xuất bản đúng một
ngày trước khi tôi tròn ba mươi tuổi.
Tôi muốn nói trước tuổi “tam thập nhi lập”, mình đã làm nên một cái gì
đó, chứ không chờ đến khi bạc đầu mới thành công, thì chẳng còn ý nghĩa gì.
Ý muốn là thế, nhưng hai mươi mấy tuổi rồi mà tôi vẫn chưa làm được bất
cứ việc gì cho ra hồn.
Tôi cứ bôn ba qua lại một cách uổng công vô ích.
Cái gọi là môn học bắt buộc ở tuổi hai mươi có nghĩa là những việc mà chỉ
ở tuổi hai mươi mới có thể làm được.
Chỉ những ai ở tuổi ấy cứ bôn ba qua lại một cách uổng công vô ích, đến
khi cuộc đời trở nên xán lạn, mới thấm thía rằng tuổi hai mươi là thời gian vô
tình nhất, cũng là giai đoạn huy hoàng nhất trong đời mỗi người.
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 1: Thử đi phỏng vấn xin việc.
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 2: Tôi thi trượt trong một cuộc phỏng vấn
riêng
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 3: Bỏ lỡ cơ hội tốt, hối hận không kịp
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 4: Tham gia bầu cử
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 5: Bản thảo bị trả lại không phải là rác rưởi
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 6: Một đời kiên trì thực hiện
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 7: Hãy xử lý thích đáng sự cố giao thông
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 8: Hãy “đi ngoài” ở khắp nơi trên thế giói
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 9: Nói tiếng Anh cần phải mạnh dạn
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 10: Đi làm thuê ở kịch trường
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 11: Thử làm người bảo vệ sân khấu ca nhạc
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 12: Thể nghiệm khoái cảm “dốc toàn lực”
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 13: Không an phận thủ thường
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 14: Cảm giác tự tin là một trợ thủ của bạn
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 15: Cần biết lễ nghi, nhưng cũng đứng quá
khách sáo
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 16: Người tự biết mình thì sáng
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 17: Miễn phí không phải là vô điều kiện
Vì ngày mai, hãy làm việc thứ 18: Hiểu rõ cái gì đẻ ra nhiệt tình

Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 19 : Hãy nói thẳng mơ ước của mình Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 20 : Không biết thì chẳng có gì để hỏi Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 21 : Hãy từ bỏ sự chần chừ chần chừ Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 22 : Từ biệt ngôn từ trẻ con Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 23 : Nắm thời cơ, lập tức quyết định hành động Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 24 : Giọng nói khẳng định chắc chắn chính mình Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 25 : Dũng cảm thừa nhận, đừng viện cớ Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 26 : Trong lòng có dự trù sẵn Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 27 : Làm việc không cần nguyên do Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 28 : Khai thác bản thân mình Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 29 : Hiện trường là số một Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 30 : Khi cần ra tay thì ra tay Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 31 : Tinh thông một thứ, bỏ những thứ khác. Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 32 : Cái gì hiện thời Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 33 : Không cần trung thành với chủ với “ nguyên tác ” Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 34 : Cố gắng trong khi bị quên lãng Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 35 : Nước chảy nhỏ dòng sẽ dài Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 36 : Nước chảy đá mòn Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 37 : Làm cho mình có đủ sức mạnh Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 38 : Vạn sự khởi đầu nan Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 39 : Hãy vượt qua ngữ pháp Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 40 : Học ngôn từ hãy dựa vào tai nghe, không phải bằng mắt nhìn Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 41 : “ Chủ nghĩa ba điệu thức ” hơn “ chủ nghĩa hoàn mỹ ” Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 42 : Đừng chỉ “ lên cơn sốt trong ba phút ” Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 43 : Nước đến chân mới nhảy Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 44 : Hãy học tập ngay trên sân tranh tài ! Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 45 : Hãy diễn vở “ Anh hùng cứu mỹ nhân ” Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 46 : Lạc thú vô tận trong việc làm đơn điệu Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 47 : Nhà cao chọc trời khởi đầu từ mặt đất Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 48 : Hãy viết thư bằng tiếng Anh Vì ngày mai, hãy thao tác thứ 49 : Hãy thử đối thoại với bản thân mình của mười năm về sau .Đây là lần tiên phong trong đời tôi đi phỏng vấn. Năm ấy, tôi hai mươi ba tuổi. Muốn biết vấn đề thế nào, xin xem hồi sau sẽ rõ. TÔI không ổn, Tôi hoàn toàn có thể Trong mười lăm vị giám khảo, vị ngồi ở giữa chính là nhân vật quyết định hành động. Tôi được chr định ngồi đối lập với ông ta. Ông ta đầu to, mặt rộng, thoạt tiên không nói không rằng, cứ nhìn tôi chằm chằm. Sau tôi mới biết, đó là ông giám đốc hãng phim “ Zuhoa ”. Ông là người đặt câu hỏi tiên phong :

  • Anh có muốn làm diễn viên hay không ?
  • Có ! Tôi vấn đáp như một phản xạ có điều kiện kèm theo. Giọng nói vang to. Hồi ở trường đại trà phổ thông trung học, tôi đã rèn luyện môn “ Không thủ đạo ”, do đó những tiếng vấn đáp ngắn gọn nghe cứ như tiếng “ Hự ” mỗi khi ra đòn. Bấy giờ hãng phim “ Zuhoa ” làm phim dành cho người lớn. Chút nữa thì tôi trở thành diễn viên của hãng phim “ Zuhoa ”. Sau này đại đa số những diễn viên thành danh, thoạt đầu đều từng đóng vai trong những bộ him của hãng phim này. Phim của hãng “ Zuhoa ” hồi ấy rất giống những bộ phim truyền hình giờ đây. Diễn viên giỏi, đương nhiên không hề thiếu, nhưng 1 số ít vai phụ, không quan trọng, cũng cần có người diễn chứ. Bất kể đóng vai gì, điều cốt yếu là phải tích góp kinh nghiệm tay nghề, sẽ có lợi cho tương lai. Người muốn làm diễn viên, khởi đầu không có quyền lựa chọn vai. Đừng có oán trách “ Thế nào ? Sao lại bắt tôi diễn vai này ? ” Dầu gì thì tích góp kinh nghiệm tay nghề trên sàn diễn cũng là bước thứ nhất. Vì đã xem nhiều tạp chí này nọ, nên phần trình diễn tiểu phẩm, tôi rất ung dụng. Kết quả tuyển mộ còn lại bốn người. Một người ở trường Nhất Kiều, một ở trường Khanh Ưng, một ở trường Nhật Đại, người sau cuối là tôi. Người ở trường Nhật Đại được sắp xếp về Ban tuyên truyền. Hai người kia – ở Ban chỉnh sửa và biên tập. Còn tôi thì sao ? !
  • Này cậu, hãy đi ăn với tôi ! Thế là tôi theo ông giám đốc đến một hiệu ăn .
  • Cậu xem, vậy là Bân chỉnh sửa và biên tập người ta không nhận cậu. Ôi, lần tiên phong trong đời đi phỏng vấn xin việc gặp kết cục như thế đấy ! “ Thì ra vậy … ” Tôi đang tự kiểm điểm xem trong buổi phỏng vấn mình đã sai phạm điều gì chăng .
  • Nhưng tôi lấy danh nghĩa cá thể thuê cậu làm. Cậu hoàn toàn có thể làm được mọi việc .
  • Vâng ! Nghe câu nói “ Cậu hoàn toàn có thể làm được mọi việc ” của ông giám đốc, tôi như mở cờ trong bụng .
  • Cậu là một con hổ đã được thuần dưỡng. Tôi phải quản trị cậu, để cậu khỏi hoành hành ngang ngược. Thế là tôi thành trợ lý của ông giám đốc Tôi bị trượt khi dự phỏng vấn tuyển mộ của hãng phim, nhưng tôi đỗ trong cuộc khảo thí cá thể, kể cũng lạ .
  • Cậu hãy đọc một số ít sách kinh dị, tìm xem quyển nào có năng lực chuyển thể thành tác phẩm điện ảnh được chăng. Tôi có cảm xúc giá trị của mình đã được người ta thừa nhận, lòng tự tin của tôi tăng hẳn lên : rõ ràng là tôi hoàn toàn có thể làm công tác làm việc điện ảnh. Tiếp đó việc làm của tôi là mua sách về đọc. Giám đốc hỏi :
  • Cậu có thắc mắc gì không?

  • Thưa Ngài, tiền mua sách sẽ do hãng chịu chứ ạ ?
  • Cái đó đương nhiên .
  • Có số lượng giới hạn không ạ ?
  • Nếu để cho cậu quyết định hành động thì sao ? Liệu có phải tôi “ được đằng chân lân đằng đầu ” hay chăng ? Nhưng xem ra ông giám đốc không hề có ý phiền trách tôi. Thật là độ lượng .
  • Tôi không nên dùng số tiền nhiều hơn tiền lương để mua sách, phải không ạ ? Tiền lương của tôi bấy giờ mỗi tháng được 60 ngàn yên, mà mỗi tháng tôi chi cho việc mua sách đến một trăm yên .
  • Ha-ha-ha … vậy là tôi triệt cả đường sống của cậu mất rồi, phải mời cậu đến nhà ăn cơm thôi. – ông giám đốc nói đùa. ăNhng tôi lại tưởng thật. Chưa đạt tiềm năng thì chưa chịu. Tôi nhất quyết đến nhà ông giám đốc .

Hối hận đã không kịp, nhưng đó là bài học kinh nghiệm. Làm CHÍNH TRỊ thì sao ? Từ hãng phim tôi chuyển sang làm thư ký cho một ngài nghị sĩ QH. Cuộc đời tôi kể cũng phong phú. Thực ra thư ký nghị sĩ cũng có nhiều loại. Anh họ tôi là nghị sĩ QH, đại biểu của Thành Phố Hà Nội Tokyo. Qua anh họ tôi ra mắt, tôi trở thành thư ký – trợ lý cho một vị phó quan chính vụ. Trước đó tôi chưa hề tưởng tượng việc tranh cử lại phiền phức đến thế, cũng lý thú đến thế. Rất nhiều người cho rằng những chính khách đều nhắm mục tiêu kiếm tiền. Kỳ thực không phải vậy. Nếu bạn muốn trở thành triệu phú, thì nên lao vào nghành nghề dịch vụ kinh doanh thương mại là hơn. Khi tôi làm thư ký cho nghị sĩ, tôi mới hiểu rằng làm chính trị thật là gian nan. Nếu bạn không thật sự mê hồn chính trị, thì đừng có nhảy vào nghành đó. Bạn bè của tôi có rất nhiều người trở thành chính trị gia. Tôi cũng rất kinh ngạc, không biết bằng cách nào mà họ trở thành nghị sĩ ở hai viện của QH. Hình như mọi người tưởng lầm tôi mê chính trị, nên cứ xui tôi làm chính trị, tuy nhiên tôi đều khước từ. Vì từng làm thư ký cho nghị sĩ, tôi đã hiểu quá rõ nỗi khó khăn vất vả khổ sở của họ. Nếu có thời cơ, thời trẻ bạn hãy thử đi làm thuê trong nghành nghề dịch vụ hoạt động giải trí tranh cử, bầu cử. Nghe nói tuổi trẻ thời nay không chăm sóc đến chính trị. Nếu không tương quan đến hình thái ý thức, lại có chính khách mà bạn thích, thì bạn hãy đi giúp họ. Cách ngày bầu cử chừng một tháng, tôi đã hầu hết suốt ngày đêm phải ở trụ sở ban bầu cử. Phải làm tốt mọi công tác làm việc sẵn sàng chuẩn bị. Chỉ riêng việc đi dán tờ quảng cáo tuyên truềyn cũng đã khiến ta phải nhức đầu. Hồi ấy, thời hạn dành cho nghị sĩ tuyên truyền là hai tuần, trong đó được một lần thay tờ quảng cáo tuyên truyền. Vì sợ tờ quảng cáo tuyên truyền bị gió thổi rách nát, phải dán thật chặt, nên muốn bóc ra cũng không dễ. Ứng cử viên nghị sĩ QH từ sáng đến tối phải đi diễn thuyết ( tuyêntruyền cho mình ). Không chỉ ở những hội trường sang chảnh. Mà đa phần phải đến những tiệm ăn, tiệm hớt tóc, tiệm gội đầu, diễn thuyế hùng hồn cho mười mấy bà già nghe. Thậm chí còn phải diễn thuyết ở cả phòng tắm công cộng … Có nhân viên cấp dưới suốt ngày đảm nhiệm việc gọi điện thoài. Có cô đảm nhiệm loa phóng thanh trên xe tuyên truyền, xe chạy nhiều nơi, khiến cô ta bị say xe lảo đảo. Trời vừa rạng, đã ra đứng ở bến xe, chào hỏi người qua đường. Người không biết lại tưởng mình đi tham gia hoạt động giải trí quyên góp gì đó. Trước ngày bầu cử, chỗ nào có chuyện vui chuyện buồn gì cũng phải tham gia hết cả, nếu không, sẽ có rủi ro tiềm ẩn thua kém ứng viên khác. May là hoạt động giải trí tranh cử có tôi tham gia đều kết thúc thành công xuất sắc. Ứng cử viên nào thất bại trong cuộc bầu cử, thì văn phòng của người ấy lập tức vắng vẻ vắng ngắt. Mọi người đã thấy trên tivi cảnh văn phòng của ứng viên rồi đó. Các nhân viên cấp dưới ở đấy đi đâu hết cả vậy ? Họ đi nhà hàng quán ăn dự tiệc chia tay chăng ? Không chừng họ đi hoan ho thành công xuất sắc của ứng viên đối thủ cạnh tranh cũng nên. Ở lại van phòng chỉ có ứng viên thất bại và vợ ông ta. Cả hai đang stress thu dọn tàn cục. Bầu cử là quyết liệt. Chính trị là thế. Nếu không thật lòng mê hồn, thì không hề kiên trì đến cùng. Làm thư ký cho nghị sĩ cũng có năm bảy đường. Song hầu hết chẳng viên thư ký nghị sĩ nào trở thành chính khách cả. Vì có anh bị bắt vì tội vi phạm lao lý bầu cử. Có anh tận dụng bầu cử để làm giàu bất chính. Chính trị gióng như tranh tài thể thao. Không cầm cờ đứng bên hò hét ủng hộ, thì không hề cảm nhận mùi vị của nó .ngày hôm ấy, tôi đã phải tích góp “ nguồn năng lượng ” ngót 10 năm. Đạo lý mà tôi muốn thuyết minh, không chỉ số lượng giới hạn ở việc viết sách. Người làm công ăn lương cũng vậy. Quan trọng là “ việc làm ” làm thêm ngoài công tác làm việc chính. Trước ba mươi tuổi, không có ai đến đặt viết sách. Ngoài ba mươi tuổi, hợp đồng đặt viết sách tăng dần, không còn thời hạn và công sức của con người chú ý đến việc khác nữa. Đối thủ cạnh tranh đối đầu của tôi ngày hôm nay là tôi ở tuổi hai mươi, cái hồi ngồi viết sách không hề có đơn đặt hàng. Ngày ngày tôi đều tự so sánh với chính mình, đều nói với mình : “ Này ! Đừng có thua cái thằng tôi hồi chưa có râu đấy nhé ! ” Thế là ngày ngày tôi vẫn nỗ lực túc tắc. Gặp gỡ vô tình “ Đại sự một đời ” Bạn bè hỏi tôi : “ Gần đây anh bận việc gì ? ” Tôi bận làm một việc mà tôi dự trù phải mươi năm nữa mới hoàn thành xong. Từ trước đến giờ tôi vẫn luôn luôn kiên trì làm một vài việc mà người ta được cho phép. Mấy việc tôi làm không phải để kiếm tiền. Cũgn không phải để hưởng vinh quang gì. Việc ta làm không ai biết, , không ai khen thưởng ta. Song ta vẫn cứ kiên trì làm, tuy biết rằng hoàn toàn có thể phải hai hoặc ba mươi năm sau mới hoàn thành xong. Năm hai mươi tuổi tôi từng nói với mọi người rằng vì tương lai, tôi cần làm một vài việc. Một vài việc phải tốn tám năm, mười năm mới hoàn toàn có thể triển khai xong. Có việc một ngày đã hoàn thành xong. Có việc phải dành tinh lực cả đời mới hàon thành. Có việc dành tinh lực cả đời cũng chưa triển khai xong. Đời người, phải không ngừng thử thách cực hạn. Hoạt động sân khấu là vô tận. Phải góp sức cả đời cho nó. Diễn xong một vở, bạn không hề nói là mình đa hoàn thành xong thiên chức lịch sử vẻ vang. Diễn xong một buổi, ngồi lại với nhau rút kinh nghiệm tay nghề, sao cho buổi diễn sau hay hơn, đó chính là việc làm của người diễn viên. Chưa biết đến khi nào mới đạt được buổi công diễn hay nhất .Thời gian hoàn thành xong việc làm hoàn toàn có thể dài ngắn khác nhau. Một tháng hoặc một ngày. Việc một ngày hoàn toàn có thể hoàn thành xong, thì niềm vui cũng chỉ lê dài không quá hai mươi bốn giờ. Nếu gặp được việc làm phải dành tinh lực cả đời mới hoàn thành xong, thì niềm hạnh phúc xiết bao ! Công việc dành tinh lực suốt cả đời, không stress, mà vẫn chưa hoàn thành xong, thì chỉ vô tình gặp được, chứ chẳng thể cầu mong. Nhất thiết không được hành vi thiếu tâm lý Tôi từng bị kéo vào một sự cố giao thông vận tải. Lần ấy tôi ngồi ở phía sau người lái xe. Đó là buổi tối một ngày chủ nhật, xe chạy trên xa lộ trực tuyến. Sự cố giao thông thường xảy ra trên xa lộ trực tuyến. Buổi tối ngày chủ nhật lại chính là thời hạn dễ phát sinh sự có giao thông vận tải. Mặt đường khá trơn, xe phóng nhanh, lái xe stress, là những trường hợp dễ xảy ra tai nạn thương tâm. Lái xe là một người trẻ tuổi mang kính đen, một tay “ không thủ đạo ” có hạng, bộ dạng rất “ ngầu ”. Phụ lái là anh trai của y, một tay “ nhu đạo ”. Vì rèn luyện nhuđạo, nên quanh năm đi chân đất. Đại khái là anh ta có thói quen gác chân lên bệ trước của xe, thành thử kính chắn gió có in lờ mờ vết bàn chân anh ta. Ngồi phía sau phụ xe là một gã nóng tính, một tay “ kiếm đạo ”. Mấy lộ hào kiệt cùng đi trên một chiếc xe. “ Ối ! – lái xe kêu to. Có chuyện rồi. Chỉ nghe hai tiếng sầm sầm, thân xe hình như đã bị hỏng nặng. Đầu gối tôi thúc mạnh vào sống lưng ghế trước, đau điếng. Chiếc xe lập tức dừng lại, hàng loạt kính chắn gió vỡ vụn. “ Đứng lại cho tao ! ” – gã phụ lái quát to và nhảy ra. Chiếc xe gây sự cố không hề bỏ chạy. Đó là một chiếc xe thuộc loại nổi bật phóng ẩu, thân xe dán những thứ biểu ngữ lòe loẹt. Ngồi sau tay lái của chiếc xe ấy là một gã ưa thích vận tốc. Xe của gã bị hỏng nặng không kém, chứng tỏ cú đụng vừa qua rất mạnh. Gã stress, lái xe lấn ra tuyến giữa, may mà lái xe bên toi giải quyết và xử lý giỏi, nếu không … Đèn xe của chiếc xe bên kia nhô ra ngoài 5 centimet, đã giảm hẳn lực xung kích. nếu không, hai xe tông thẳng vào nhau như thế thì đôi bên đã tiêu cả rồi. Cũng may chiếc xe chúng tôi đi là loại Debonair rất chắc như đinh. Gã phụ lái đi chân đất, đạp lên những mảnh kính vỡ dưới đường mà như đi

Sau khi tôi làm công việc chế tác quảng cáo ở đài truyền hình, tôi ít có dịp
ra công tác ở nước ngoài.
Tôi cho rằng nếu có dịp, thì ở tuổi hai mươi cũng nên ra nước ngoài nhiều
lần một chút.
Tôi rất may, vì từ hai mươi lăm tuổi đến ba mươi tuổi, tôi được công tác ở
nước ngoài.
Chỉ ở tuổi ấy, mới có thể thấm thía thế nào là sống ở nước ngoài.
Đổi chỗ ở rất dễ mất ngủ, xuất ngoại điều đó càng rõ, bên cạnh một vài cái
bí khác.
Lấy con chó ỉa làm ví dụ. Phàm con chó nó ỉa ở chỗ nào, thì chỗ ấy là
phạm vi thế lực của nó.
Tại thành phố Las Vegas, sòng bạc và gái lúc nào cũng sẵn sàng phục
vụkhách.
Đi đến đâu, cũng gặp gái làng chơi đon đả chào mời.
Máy đánh bạc tự động thì đủ loại đủ kiểu, đánh to hàng trămg đo-la một
ván có, đánh nhỏ một, hai đô-la một ván cũng có, khách muốn gì cũng chiều.
Tiền bạc chảy như nước.
Khách sạn cao cấp ở Las Vegas quá sẵn sàng, muốn thuê phòng chỗ nào
cũng tiện.
Lần ấy tôi thuê phòng ở một khác sạn thuộc loại số một số hai ở Las
Vegas.
Không hổ là khách sạn cao cấp, thảm trải đến tận toilet.
Đánh bạc bị thua, tôi trở về khách sạn, tính tắm rửa một cai sđể xả cái xui.
Đại tiện xong thì có chuyện.
Tuy là khách sạn cao cấp, vẫn có vấn đề như thường.
Đấy là cái bàn cầu xả nước không đủ mạnh.
Ở nhà tôi cái bàn cầu xả nước cũng không ổn.
Nhưng sau đó tôi xử lý được.
Ở đây thì không.
Xả nước mấy lần, mà phân cục vẫn cứ nổi lềnh bềnh trong bàn cầu. Giấy
vệ sinhhình như cũng không tan hết, mà vón cục lại, khiến nước dơ dềnh lên.
Con người ta vốn không thể chịu đựng nổi cái mùi hôi thối.
Có câu “Không ai yêu được cái thứ ây”.
Loay hoay một hồi không giải quyết được, tôi đành đậy cái nắp bàn cầu
xuống vậy.
Trong khi đó, tôi nghe ông khách cùng phòng từ bên ngoài vội vã đi vào

phòng, miệng la : “ Ối, ối, không kịp mất thôi ! ” đoạn chạy vội vào toilet. Thì ra ông ta bị đau bụng đi lỏng. Lát sau tôi nghe tiếng bàn cầu xả nước, rồi tiếng ông khách kêu : “ Làm sao thế này ? ! ” Cuối cùng ông ta phải dùng cái dụng cụ thông bàn cầu loay hoay giải quyết và xử lý cả giờ đồng hồ đeo tay mới xong. Tôi thì sắp xếp hànhlý, từ giã ngay cái khách sạn hạng sang ấy. Tôi đoán rằng ông kia thể nào cũng chửi thầm tôi “ Chắc là cái thằng nhóc ấy dùng nhiều giấy vệ sinh quá làm tắc bàn cấu ! ” Ở quốc tế có những chỗ bàn cầu xả nước hoạt động giải trí tồi, phải cẩn trọng kẻo nó bị tắc. Năm hôi hai mươi tuổi, sang Francisco, cũng nghe có người lẩm bẩm trong toilet “ Làm sao thế này ? ! ” Thủ phạm gây ra, thật tệ, vẫn là cái thằng tôi .Từ bé đã tiếp xúc với người quốc tế, có lẽ rằng là điều rất tốt. Mỗi khi có người quốc tế dùng tiếng Anh hỏi đường, tôi vấn đáp khá lưu loát, trong bụng cảm thấy cũng có phần đắc ý .

ĐỪNG QUÊN ƯỚC MƠ CỦA BẠN

Đối với một người mơ ước làm diễn viên kịch, thì đi xem diễn kịch có một ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Không chỉ để hiểu diễn biến đầy kịch tính. Mà còn để chiêm ngưỡng và thưởng thức bầu không khí nghệ thuật và thẩm mỹ toát ra từ sân khấu. Những người yêu thích sân khấu, nếu có dịp nhất định hãy đến kịch trường làm thuê một thời hạn. Tại kịch trường, những nhân viên cấp dưới làm trách nhiệm dẫn đường chỉ chỗ cho những người theo dõi tới muộn. Bạn đến muộn, sẽ được họ nhanh gọn, bảo đảm an toàn đưa đến đúng chỗ ngồi đã định. Những nhân viên cấp dưới dẫn đường ấy đều là những người mê hồn sân khấu thật sự. Cùng một diễn biến của vở kịch, họ xem đi xem lại bao nhiêu lần vẫn không chán. Một diễn viên ngôi sao 5 cánh trên sân khấu thời điểm ngày hôm nay, rất hoàn toàn có thể hô qua từng là nhân viên cấp dưới vô danh, làm trách nhiệm dẫn đường chỉ chỗ cho những người theo dõi tới muộn. Trong lúc dẫn đường, họ khôn khéo không để tác động ảnh hưởng đến tâm trạng của diễn viên và phần đông người theo dõi. Họ thuộc diễn biến của vở kịch như trong lòng bàn tay. Lần sau bạn có đi xem kịch, bạn hãy thử chú ý đến những nhân viên cấp dưới ấy. Và hãy thầm vỗ tay khen ngợi họ .

Source: https://1hanoi.com
Category : Phong thủy

BÀI VIẾT LIÊN QUAN